“Sao lại thành ra thế này…”
Hoàng Nhược Vi thất thần trốn khỏi hồn cung của Trần Lạc.
Nghĩ lại xem, nàng vốn là tồn tại siêu nhiên, lưu danh vạn cổ bực nào. Trần Lạc ngay cả tư cách ngước nhìn nàng cũng chẳng có, hắn chỉ là một kẻ vô danh giữa chốn chúng sinh mịt mù mà thôi.
Nàng đã từ chối Trần Lạc rất rõ ràng, từ chối hết lần này tới lần khác… Nhưng hắn lại coi lời nàng như gió thoảng bên tai.




