"Mãng phu, bọn ta đã thương lượng một chút, quyết định chia cho ngươi một nửa..."
Thụy Lân lên tiếng.
Trần Lạc ngắt lời nàng: "Không cần, đó là cơ duyên các ngươi vất vả mới có được, chẳng liên quan gì nhiều tới ta. Sau này về thần giáo đừng quên bù đắp điểm cống hiến cho ta là được, còn cả Thiên Long giáo cũng đừng quên lời hứa đấy."
Người khác được bao nhiêu là chuyện của họ.




