Diệp Hương Lăng lại đủng đỉnh đi về ngồi xuống bên cạnh Trần Lạc, bởi nàng có cảm giác đám người trong hội giao dịch sắp thò tay vào móc túi hắn đến nơi rồi.
Nàng phải trông chừng mới được.
Trả hớ dù chỉ một giọt kiếm đạo nguyên dịch thôi cũng đã là tổn thất ngập trời rồi.
Thấy Diệp Hương Lăng ra mặt, thần sắc đám đông chợt căng thẳng. Tên tu sĩ giao dịch Không Gian nguyên thạch kia dường như nín thở, vô cùng khẩn trương nhìn chằm chằm vào nàng.




