"Sư muội..."
Lâm Phong rảo bước trên hư không, mái tóc đen tung bay trong gió, bộ đạo bào màu nguyệt bạch không vương bụi trần bay phấp phới. Trên khuôn mặt tuấn tú điểm nụ cười nhạt, quanh thân toát lên thần vận siêu nhiên thoát tục, tựa như trích tiên giáng trần.
"Bái kiến sư huynh."
Hứa An Nặc thi lễ, sau đó hỏi: "Không biết sư huynh tìm muội có chuyện gì?"




