Trần Lạc quả thực là một kẻ điên.
Một tên dị loại, một kẻ dị đoan trong giới đệ tử tiên đạo.
Tiên Phủ chi linh rốt cuộc cũng nhìn ra, Trần Lạc không sợ nó, không sợ chết, càng chẳng nể nang gì nhân quả báo ứng.
Đối mặt với cái tên du côn chai lì, mềm nắn rắn buông đều vô dụng này, Tiên Phủ chi linh đành phải mở ra một tòa tiên cung, để Trần Lạc bước vào nhận truyền thừa.




