Thi triển súc địa thành thốn, cũng chẳng rõ đã bước đi bao nhiêu bước.
Khi Trần Quan dừng chân lần nữa, hắn đã tới một tòa "thành" cách đó năm vạn dặm.
Hắn không vào thành mà đi tới bên một con sông nhỏ ở ngoại ô, tận dụng vật liệu tại chỗ dựng một gian nhà tranh đơn sơ bên bờ, vót thêm một cần tre, đội nón lá, khoác áo tơi, hóa thân thành một lão ông buông cần câu cá.
Đã lâu không nghiêm túc câu cá, tay chân quả thực có chút ngứa ngáy.




