Dù vậy, Trần Quan cũng thấy hơi tò mò. Đây là lần đầu tiên hắn chứng kiến một môn thuật ẩn thân kỳ lạ đến thế.
Nếu không nhờ "Khám Thiên thuật" có thể nhìn thấu mọi hư vọng giữa đất trời, thì suýt chút nữa hắn đã để nàng chuồn mất.
"Ngươi ngốc à!" Nhan Bảo Nhi chẳng những không thấy đuối lý, ngược lại còn quay sang hét lớn vào mặt Trần Quan.
"Ngươi tưởng ta muốn chạy trốn chắc? Ngươi không thấy đám người kia kẻ nào kẻ nấy đều là thiên tượng cảnh sao? Ta chỉ là một con gà mờ tử phủ cảnh, ở lại đây chỉ tổ vướng chân ngươi, ngươi không biết điều đó à?"




