"Quả thật là không ít." Trần Quan gật đầu, ở địa giới Đại Chu này, thứ không thiếu nhất chính là mấy thứ vô hình kia.
Tam Canh mừng rỡ ra mặt, mấy chục cánh tay trên người kích động xoa vào nhau. Hắn túm lấy xích sắt, nịnh nọt nói:
"Huynh đài! Chuyến này đến Bắc Minh, tiểu sinh… ta sẽ giới thiệu cho huynh một thê tử thật xinh đẹp! Huynh cho ta ăn một bữa no nê trước đi, được không?"
Khóe mắt Trần Quan giật giật.




