Núi xanh trùng điệp, khe sâu um biếc, cỏ cây tốt tươi. Giữa cảnh sắc tràn ngập sinh cơ ấy, có một nữ tử mặc hoa phục, tóc vàng rực rỡ, quanh thân toát ra vẻ đẹp tinh xảo cùng khí chất tôn quý.
“Tiểu Như Nguyệt, sao vậy?”
Một giọng nói trẻ thơ bỗng vang lên giữa hư không, lười nhác như thể vừa mới tỉnh dậy từ trong mộng.
Chỉ nghe thanh âm ấy thôi, dường như cũng có thể hình dung ra cảnh nó đang vươn vai ngáp dài.




