Trần Bình An không giải thích thì thôi, vừa mở miệng, Cố Thanh Thiền chỉ muốn lườm hắn đến chết.
Nhưng Cố Chính Nam đang ở đây, hiển nhiên nàng không thể làm vậy. Đè nén tâm tư trong lòng, nàng thuận miệng giải thích một câu.
“Hôm qua trạng thái có chút tiến ích, hôm nay lại chợt có đôi phần lĩnh ngộ. Hơn nữa trước đó bôn ba mệt nhọc, bây giờ cũng coi như đã khôi phục được một hai phần.”
Mấy câu qua lại, cuối cùng cũng xem như gác đề tài này sang một bên.




