Nhiều ngày xa cách, tuy đã tận hứng một đêm, nhưng vào lúc này, giữa hai người dĩ nhiên vẫn khó tránh khỏi một phen ôn tồn quấn quýt.
Trong lúc tựa sát bên nhau, kề tai áp má, hai người khẽ chuyện trò, bất giác lại nhắc tới chuyện năm xưa.
“Bình An, đến bây giờ nhớ lại, ta vẫn có cảm giác như đang nằm mộng. Ai mà ngờ được ngươi của ngày ấy, hôm nay lại có thành tựu lớn đến chừng này.” Nhắc tới chuyện đó, trong giọng Mộ Uyển Quân mang theo vài phần cảm khái, lại xen lẫn một chút may mắn.
Ai có thể ngờ được, tên tiểu sai dịch vô danh ở Kê Minh hẻm năm đó, hôm nay lại trở thành thiên kiêu trên tiềm long bảng, trở thành Phong Vân Đại Tông Sư phong quang vô hạn, tay nắm quyền cao.




