“Quả nhiên phồn hoa!”
Ánh mắt Phương Hàn lướt qua những cửa hàng binh khí trang hoàng lộng lẫy, những đan các nồng nặc hương thuốc, cùng thư phường bày đủ các loại bí tịch võ học, trong lòng không khỏi thầm cảm thán.
Cho dù là những cửa hàng tốt nhất ở Lương Thủy thành, đem so với nơi này cũng trở nên mộc mạc vô cùng.
Điều đó khiến hắn bất giác liên tưởng đến những đại thành ở kiếp trước.
Lương Thủy thành chẳng khác nào một trấn nhỏ của kiếp trước, còn Thanh Huyền thành lại giống như một đại thành thực thụ.
“Đây đã là lần thứ ba ta tới Thanh Huyền thành, vậy mà vẫn không khỏi cảm thán sự phồn hoa của nó.”
Phương Lăng Uyên cũng đầy cảm khái mà lên tiếng.
Hai người thong thả cất bước, đi qua mấy con phố phồn hoa, mở mang không ít điều mới lạ.
Phương Lăng Uyên thỉnh thoảng lại lên tiếng chỉ điểm, giới thiệu vài phong vật đặc sắc chỉ có ở Thanh Huyền thành, hoặc kể đôi ba chuyện lạ trong quận, khiến bầu không khí thoải mái hơn hẳn.
Đi đến một khu phố chuyên bán các loại đồ thủ công tinh xảo và tạp hóa đặc sắc, bước chân Phương Hàn chợt chậm lại.
Hắn nhớ tới phụ thân, mẫu thân và tiểu muội ở nhà, nhất là ánh mắt long lanh đầy chờ mong kẹo bánh của tiểu muội Phương Oánh, trong lòng khẽ động, nảy ra ý định mua chút quà mang về.
Hắn bước vào một cửa tiệm trông khá nhã nhặn, bên trong bày biện đủ loại đồ chơi tinh xảo, son phấn thượng hạng, cùng những món điểm tâm, đồ khô đặc sản của Thanh Huyền thành.
Phương Hàn cẩn thận chọn lựa một hồi, cuối cùng mua một hộp son phấn thượng hạng tặng mẫu thân, một hộp bút mực chất lượng tốt tặng phụ thân, rồi lại cân thêm mấy loại kẹo bánh có kiểu dáng đáng yêu, nguyên liệu đầy đặn để dành cho tiểu muội.
Phải nói rằng giá cả ở Thanh Huyền thành quả thật đắt đỏ.
Tiền thưởng cuối năm cùng phần chia lợi nhuận, hắn đã nạp hết vào hệ thống diện bản, cũng may dịp năm mới còn nhận được không ít tiền mừng tuổi, nếu không e rằng chỉ có thể mở miệng vay tiền gia chủ.
Trả tiền xong, hắn cầm gói quà đã được bọc cẩn thận bước ra khỏi tiệm.
Lại thấy Phương Lăng Uyên vốn đang chắp tay đứng chờ bên đường khẽ cau mày, động tác ấy nhẹ đến mức gần như không thể nhận ra.
Ánh mắt sắc bén của ông phóng về phía dòng người cuồn cuộn nơi góc phố đối diện, dường như đã phát hiện ra điều gì đó.
“Gia chủ, có chuyện gì vậy?” Phương Hàn bước tới gần, hạ giọng hỏi.
“Không có gì, ta chỉ thoáng thấy một bóng người quen mắt, nhưng dòng người quá hỗn tạp, chớp mắt đã biến mất, có lẽ là ta nhìn nhầm.”
Phương Lăng Uyên thu hồi ánh mắt, nơi đáy mắt thoáng hiện một tia nghi hoặc, rồi chậm rãi lắc đầu.
Tuy ông nói rất hời hợt, nhưng Phương Hàn vẫn nhạy bén nhận ra khí tức quanh người ông vốn đang thả lỏng, nay đã âm thầm trở nên đề phòng hơn hẳn.
Khúc nhạc đệm nho nhỏ này dường như đã khiến vị gia chủ dày dạn kinh nghiệm của Phương gia sinh ra một tia cảnh giác.
“Quà cũng đã mua xong, chúng ta trở về thôi.”
Phương Lăng Uyên không còn hứng thú tiếp tục dạo nữa, quay sang nói với Phương Hàn.
“Vâng.” Phương Hàn gật đầu đáp.
Hai người không chậm trễ thêm, trực tiếp quay về tửu lâu Khách Vân Lai.
Những ngày sau đó, Phương Hàn không ra ngoài nữa, chỉ ở trong phòng khách tĩnh tâm tu luyện, ép nỗi nôn nóng vì chờ đợi xuống tận đáy lòng.
Tu luyện tuyệt đối không thể lơi lỏng, cho dù khảo hạch thất bại, hắn cũng tuyệt đối không thể vì vậy mà từ bỏ võ đạo.
Có hệ thống diện bản trong tay, hắn tin rằng dù không thể gia nhập Thanh Huyền môn, bản thân vẫn có thể bước lên đỉnh cao võ đạo.
Chỉ là so với việc gia nhập Thanh Huyền môn, con đường ấy e rằng sẽ gian nan và khúc chiết hơn nhiều.
Thời gian cuối cùng cũng chầm chậm trôi qua giữa quãng chờ đợi có phần dài đằng đẵng.Sáng sớm ngày thứ ba, khi trời còn chưa hửng, trên con quan đạo rộng lớn từ ngoài Thanh Huyền thành dẫn tới Thanh Huyền sơn, xe ngựa đã nối đuôi không dứt, dòng người chen chúc như dệt cửi.
Hầu như toàn bộ thiếu niên thiếu nữ tham gia khảo hạch đều được trưởng bối đưa đi, mang theo tâm trạng vừa khẩn trương vừa mong chờ, lần nữa lên đường tới Thanh Huyền môn.
Phương Hàn và Phương Lăng Uyên ngồi xe ngựa, theo dòng xe cộ cuồn cuộn tới quảng trường đá xanh khổng lồ dưới chân Thanh Huyền sơn.
Bầu không khí trên quảng trường hôm nay còn nặng nề hơn cả hôm khảo hạch.
Hơn ngàn người tụ tập nơi đây, vậy mà lại yên tĩnh đến lạ, chỉ còn tiếng hô hấp bị dằn nén cùng tiếng vó ngựa thỉnh thoảng giẫm xuống mặt đất.
Mọi ánh mắt đều dán chặt về phía sơn môn của Thanh Huyền môn.
Phương Hàn đứng lặng bên cạnh xe, mắt nhìn thẳng phía trước, thần sắc bình tĩnh, chỉ có khóe môi hơi mím lại đã để lộ sóng ngầm trong lòng hắn.
Phương Lăng Uyên đứng bên cạnh hắn, hai tay chắp sau lưng, dáng người thẳng như tùng, thoạt nhìn có vẻ trấn định, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía sơn môn lại phảng phất vẻ khẩn trương khó giấu.
Chờ khoảng một canh giờ, khi ánh dương sớm rải khắp quảng trường một màu vàng nhạt, cuối cùng cũng có người từ trong sơn môn khổng lồ bước ra.
Đi đầu chính là vị bạch phát trưởng lão với gương mặt nghiêm nghị kia.
Theo sau lão, hai đệ tử trẻ tuổi cùng nâng một cuộn vải trắng khổng lồ, không biết được làm từ chất liệu gì, bước chân vững vàng tiến tới trước bảng cáo thị đã dựng sẵn ở phía trước quảng trường.
“Công bố danh sách đi!”
Bạch phát trưởng lão đảo mắt qua đám đông phía dưới đang im phăng phắc, không nói lời thừa, chỉ khẽ gật đầu.
Hai đệ tử lập tức nhanh tay mở tấm vải lớn ra, cố định ngay ngắn lên bảng cáo thị.
Mấy chữ lớn màu mực đen, nét bút mạnh mẽ như rồng bay phượng múa: “Danh sách nhập môn đệ tử Thanh Huyền môn”, đập vào mắt mọi người trước tiên.
Phía dưới, chính là tên của một trăm thiếu niên thiếu nữ đã vượt qua khảo hạch.
Quảng trường vốn tĩnh lặng bỗng chốc như bị dội một gáo nước lạnh vào chảo dầu sôi, nháy mắt sôi trào.
Đám người như thủy triều ào lên phía trước, ai nấy đều nóng lòng muốn tìm ra tên mình, hoặc tên của người mà mình quan tâm trong một trăm cái tên ấy.
“Để ta xem!”
“Tìm được rồi! Ta tìm được rồi! Ha ha ha!”
“Phụ thân! Ta thông qua rồi! Ta thông qua rồi!”
“Sao có thể... không có ta... vì sao lại không có ta...”
Tiếng reo mừng như điên, tiếng nức nở nghẹn ngào, tiếng lẩm bẩm thất thần, tiếng chất vấn bật ra trong cơn tuyệt vọng...
Muôn vàn âm thanh hòa lẫn vào nhau, đủ mọi trạng thái nhân sinh trên quảng trường đều hiện rõ trong khoảnh khắc này.
“Phương Hàn, chúng ta qua đó.”
Phương Lăng Uyên trầm giọng nói, trong giọng nói mang theo một tia căng thẳng rất khó nhận ra.
Phương Hàn hít sâu một hơi, cùng Phương Lăng Uyên theo dòng người tiến lên phía trước.
Tim hắn bất giác đập nhanh hơn, ánh mắt khóa chặt vào tấm danh sách khổng lồ kia, bắt đầu từ cái tên đầu tiên trên cùng, lướt thật nhanh từng hàng xuống dưới.
Mỗi một cái tên đều tượng trưng cho một kẻ may mắn một bước lên trời, bước chân vào siêu nhiên thế lực mà vô số người hằng mơ ước, từ đó lý ngư dược long môn.
Ánh mắt Phương Hàn nhanh chóng lướt qua từng cái tên, có kẻ xa lạ, cũng có kẻ khiến hắn hơi có ấn tượng.
Hắn thấy thiếu niên áo đen lạnh lùng Lệ Phong, thấy thiếu nữ váy vàng ngỗng Hoàng Linh Nhi, cũng thấy thiếu nữ che mặt bằng sa tím Vân Thiển Nguyệt...
Tên của bọn họ, quả nhiên đều xuất hiện trên danh sách.
Theo ánh mắt dần dời xuống dưới, những cái tên còn lại càng lúc càng ít, lòng Phương Hàn cũng dần trĩu nặng.Chẳng lẽ...?
Ngay khi sắp nhìn tới cuối danh sách, giữa lúc hy vọng càng lúc càng mong manh, ánh mắt hắn chợt khựng lại nơi mấy hàng cuối cùng.
“Phương Hàn, hào bài 421, xuất thân từ Phương gia ở Lương Thủy thành.”
Tìm thấy rồi!
Một niềm cuồng hỉ khôn xiết phút chốc bùng nổ như núi lửa phun trào, cuốn phăng mọi căng thẳng và bất an, tràn khắp toàn thân hắn.
Hắn chợt siết chặt hai nắm tay, các khớp ngón tay trắng bệch vì dùng sức, lồng ngực phập phồng dữ dội mấy lượt, hồi lâu mới miễn cưỡng đè nén được tiếng thét dài suýt bật khỏi cổ họng.
Hắn quay đầu nhìn Phương Lăng Uyên đứng bên cạnh, trong mắt ánh lên vẻ kích động không sao kìm nén nổi.
“Gia chủ, ta... thông qua rồi!”
Gần như cùng một lúc, Phương Lăng Uyên cũng đã nhìn thấy tên Phương Hàn.
Lúc này, vẻ uy nghiêm thường ngày trên gương mặt vị gia chủ Phương gia ấy tan đi như băng tuyết gặp nắng, nơi đáy mắt bừng lên ánh sáng vui mừng và an ủi chưa từng có.
Ông vỗ mạnh lên vai Phương Hàn, đến cả giọng nói cũng khẽ run lên khó nhận ra.
“Phương Hàn, ngươi làm được rồi! Phương gia ta cuối cùng cũng có người lý ngư dược long môn, thành công gia nhập Thanh Huyền môn!”
Khoảnh khắc ấy, trong lòng ông trăm mối ngổn ngang, dường như đã thấy trước cảnh tượng Phương gia phồn vinh hưng thịnh suốt mấy chục năm về sau.
Thế nhưng, ở rìa quảng trường đầy ắp tiếng ồn ào xen lẫn mừng vui và thất vọng, trong một góc khuất chẳng mấy ai để ý, rèm cửa của một cỗ mã xa trông hết sức bình thường khẽ được vén lên một góc.
Bên trong xe, hai ánh mắt lạnh lẽo đang chăm chú nhìn hai người Phương gia kích động đứng trước bảng cáo thị.
Một người trong đó khoác thanh y vân văn của đệ tử Thanh Huyền môn, thần sắc mang vài phần cao ngạo và kiêu căng vốn có của tông môn đệ tử. Kẻ đó chính là Triệu Thiên Quân, tên đệ tử Thanh Huyền môn mà Lâm gia đã phải trả cái giá cực lớn mới móc nối được.
Còn người kia, bất ngờ thay, chính là Lâm Diệu Thiên, gia chủ Lâm gia lẽ ra phải ở lại Lương Thủy thành!



