Sau khi làm thuyết khách, Phương Hàn không còn bận tâm đến chuyện này nữa mà tiếp tục vùi đầu vào tu luyện.
Với thực lực của hắn hiện tại, trong thế hệ trẻ đã không còn ai là đối thủ, ngay cả những cao thủ thế hệ trước có thể thắng được hắn cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Thế nhưng, sâu trong lòng hắn vẫn luôn vương vấn một cảm giác cấp bách khó tả, khiến hắn không dám lơ là nửa phần.
Cảm giác ấy không thể nói rõ thành lời, tựa như một chiếc gai cực nhỏ đâm sâu vào tận đáy lòng, tuy không đau nhưng lại khiến người ta chẳng thể ngó lơ.




