Ánh ban mai xuyên qua tầng tầng lớp lớp cành lá rậm rạp, vỡ vụn thành những đốm sáng li ti vương vãi trên nền đất rừng phủ đầy lá mục.
"Vút!"
Mạnh Triệu xách theo Liệt Vân Đình phóng vút đi trong rừng núi suốt gần nửa canh giờ. Mãi đến khi xác nhận phía sau không còn luồng đao ý màu vàng kim khiến người ta kinh hồn bạt vía kia nữa, lão mới chịu dừng bước tại một khe núi khuất nẻo.
Lão thả Liệt Vân Đình xuống, tự mình tựa lưng vào một gốc cổ thụ, há miệng thở dốc.




