Giờ Tý sắp điểm, vạn vật chìm trong tĩnh lặng.
Phương Hàn mở bừng hai mắt, ánh nhìn trong trẻo, tĩnh lặng không chút gợn sóng.
Hắn thay bộ dạ hành y đen tuyền đã chuẩn bị từ trước, cẩn thận dùng vải đen quấn kín chuôi và vỏ thanh kiếm Lưu Phong, tránh để người khác nhận ra về sau.
Sau khi xác nhận trên người không còn bất cứ dấu vết nào có thể làm lộ thân phận, hắn đẩy cửa sổ, cả người như một chiếc lá rụng lặng lẽ lướt ra ngoài, hòa mình vào màn đêm tĩnh mịch.




