"Đáng chết!"
Vừa ổn định lại thân hình, Chu Thái cúi đầu nhìn vết thương trên ngực, sắc mặt âm trầm như nước.
Hơn một tháng trước, nếu không nhờ tông sư triều đình kịp thời chạy đến, Phương Hàn đã sớm mất mạng dưới tay lão. Nào ngờ vẻn vẹn chỉ hơn một tháng ngắn ngủi, hắn đã trưởng thành đến mức dù lão và Hoàng Như Sơn liên thủ cũng cảm thấy vô cùng chật vật.
"Uỳnh ——"




