Một ngày sau, Phương Hàn xuất hiện trước sơn môn Thanh Huyền môn dưới ánh nắng thu.
Hắn thong thả bước lên từng bậc thang đá xanh, vạt áo bào đung đưa nhè nhẹ trong gió thu.
Mặt nạ da người cùng bộ y phục vải xám kia đã được thay ra, cất gọn vào nhẫn trữ vật. Lúc này, hắn đang mặc bộ thanh bào quen thuộc ngày thường, diện mạo cũng khôi phục lại dáng vẻ thật sự.
"Phương sư huynh."




