Bất tri bất giác, sắc trời đã dần tối lại.
"Đúng rồi, cứ ôm lấy eo ta như vậy, ôm chặt thêm chút nữa, lúc này ngàn vạn lần đừng buông tay nhé."
Chỉ riêng câu này, số lần Ngải Mễ Lợi Á lặp lại trong suốt ngày hôm nay e rằng còn nhiều hơn tuổi hai người cộng lại. Ít nhất La Hạ cảm thấy như vậy, hắn nghe đến mức lỗ tai sắp chai cả đi rồi.
Hắn không đáp lời, dồn toàn bộ sự chú ý vào động tác lúc này, chẳng dám lơ là dù chỉ một chút. Hắn vừa ôm chặt vòng eo Ngải Mễ Lợi Á, vừa chuyên tâm đối phó với từng bước chân di chuyển.




