Dáng vẻ của Trần Thanh Sơn vô cùng thong dong, bình thản.
Đóa A Y lại nhìn hắn chằm chằm, ánh mắt liên tục lóe lên suốt mấy giây.
Sau đó, tiểu yêu nữ bĩu môi hừ khẽ một tiếng, nói: “... Cũng phải, cái tên lòng dạ mềm yếu như ngươi, làm sao có thể là vực ngoại thiên ma giáng thế cho được.”
“Làm gì có thiên ma nhà ai lại giống như ngươi, lưu tình khắp nơi, do dự thiếu quyết đoán, háo sắc tà dâm, ham muốn hưởng lạc, lại còn mềm yếu dễ bắt nạt cơ chứ?”




