Lời lẽ của Trần Thanh Sơn vô cùng chân thành, bộc bạch rõ tâm ý của bản thân.
Trong phòng, hai người bốn mắt nhìn nhau.
Liễu Dao nhìn hắn với vẻ mặt vô cảm, nói: “... Cho nên ngươi muốn dùng lý do này để thuyết phục ta quy thuận ngươi, gia nhập ma giáo trợ giúp ngươi sao?”
Trần Thanh Sơn bất đắc dĩ dang tay: “... Đừng nghĩ ta xấu xa đến vậy chứ.”




