Từ Phượng Niên gật đầu: “Chuyện này thì ta tuyệt đối không cản!”Hiên Viên Thanh Phong đảo mắt nhìn quanh, nói: “Ta tùy tiện tìm một chỗ ở tạm. Khi nào muốn về Trung Nguyên thì cũng khỏi tiễn, e rằng đến lúc đó ngươi cũng chẳng còn tâm trí mà lo. Đợi ta quay về, việc đầu tiên là giúp ngươi tìm người họ Ôn. Giang hồ có rộng đến đâu, rốt cuộc cũng vẫn là của ta.”
Từ Phượng Niên khẽ đáp: “Đa tạ.”
Hiên Viên Thanh Phong chỉ cười cho qua, rồi thoắt cái đã biến mất. Đến đi vô tung, tựa hồng nhạn lướt tuyết bùn.




