Mở mắt ra, theo từng nhịp hít thở của Đoan Mộc Anh, hơi thở tuần hoàn khắp cơ thể, chân khí lượn quanh chu thiên, cả hai hòa quyện vào nhau một cách tự nhiên. Thấp thoáng nơi đáy mắt nàng chợt lóe lên một tia linh quang, nhưng rồi lại biến mất trong chớp mắt.
Thần ngưng ắt khí tự tráng, thần thanh ắt tinh tự dũng.
Lấy phế tạng định trung cung, giữ thanh trừ trọc. Giữa từng nhịp hô hấp, chân khí tu luyện tính mệnh, hơi thở gột rửa nguyên thần, tự nhiên khiến Đoan Mộc Anh khí tráng tinh dũng, thần trí thanh minh.
"Định xong trung cung rồi, cảm giác thế nào?"




