"Lời nguyền sao? Không có đâu."
Nghe vậy, Kiều Nạp Sâm vừa mới thở phào nhẹ nhõm, lại thấy Giang Lưu xòe tay về phía gã: "Có điều, nể tình ta từng cứu ngươi thoát khỏi Quy Khư rồi đưa đến Ai Cập, ngươi có nên báo đáp ân cứu mạng một chút, lấy thứ đó làm thù lao tặng cho ta không?"
"Này! Giang Lưu, chúng ta là bằng hữu mà! Bằng hữu giúp đỡ lẫn nhau, sao có thể tính toán bằng tiền bạc được!"
Biết cây đoản côn bằng vàng này không có lời nguyền gì, Kiều Nạp Sâm vội vàng quấn chặt áo, lùi xa vài bước, chỉ sợ Giang Lưu thần không biết quỷ không hay trộm mất.




