[Dịch] Từ Nhất Nhân Chi Hạ Bắt Đầu Xích Thành Chư Thiên

/

Chương 44: Tính bướng bỉnh của Lý Mộ Huyền

Chương 44: Tính bướng bỉnh của Lý Mộ Huyền

[Dịch] Từ Nhất Nhân Chi Hạ Bắt Đầu Xích Thành Chư Thiên

Diệp Chi Tâm Đạo

8.368 chữ

02-07-2026

Khi mặt trời khuất hẳn bóng ở đằng tây, Vương Diệu Tổ quả nhiên dẫn theo Lý Mộ Huyền xuất hiện ngoài sân viện.

"Tên nhóc con nhà ngươi, vậy mà dám không đợi lão tử à?"

Thấy Giang Lưu và Lục Cẩn đã bắt đầu ăn, thậm chí còn kéo theo cả đám học đồ trong gánh hát, lão tức anh ách.

"Không ăn thì đồ ăn nguội mất."

Giang Lưu lườm một cái, nhưng vẫn lấy hộp cơm bằng sắt ra, mở nắp, bưng phần cơm trắng còn bốc khói nghi ngút đến trước mặt Vương Diệu Tổ.

"Hừ, coi như ngươi còn chút lương tâm."

Nhận lấy hộp cơm, Vương Diệu Tổ cầm đũa lùa ngay vào miệng, ăn uống vô cùng ngon lành.

Vì răng lợi Vương Diệu Tổ không tốt, Giang Lưu cố ý dặn Lục Cẩn cho thêm nước vào phần cơm này. Cơm hấp chín sẽ mềm dẻo hơn, thế nên lão mới ăn ngon lành đến vậy.

Lý Mộ Huyền thì ăn cùng khẩu phần với Giang Lưu, Lục Cẩn và đám học đồ gõ chiêng đánh trống, làm ảo thuật. Gã vừa ăn vừa lên tiếng: "Lục Cẩn, hơn nửa năm qua tiến độ tu luyện của ta cực nhanh, tầng thứ nhất của nghịch sinh tam trọng sắp tu đến đỉnh điểm rồi, 'nghịch sinh cửu trọng' của ngươi tiến triển sao rồi?"

Hai năm ở học đường, Lý Mộ Huyền cũng được Động Sơn tiên sinh dạy dỗ, đắp nặn nền móng. Từ khi bái Tả Nhược Đồng làm thầy, học được pháp môn nghịch sinh tam trọng, gã đã đả thông hai mạch Nhâm Đốc, chính thức bước vào con đường luyện khí.

Nửa năm nay, gã lại học thêm đảo chuyển bát phương, đả thông kỳ kinh bát mạch còn lại giúp kinh mạch càng thêm vững chắc. Cộng thêm thiên phú vốn nhỉnh hơn Lục Cẩn một chút, gã nghiễm nhiên đuổi kịp tiến độ ban đầu của hắn.

"Vẫn đang củng cố nền tảng."

Lục Cẩn vốn dĩ khiêm tốn, lại biết rõ tính hiếu thắng của Lý Mộ Huyền nên không nói thật tình hình tu luyện của bản thân. Hắn định bụng đợi nửa năm nữa, lúc hai bên tỷ thí mới phân cao thấp.

Hơn nữa, lúc này hắn dùng pháp môn nghịch sinh đồng tu tam quan cửu khiếu, tác động cùng lúc đến cả da thịt, gân cốt, lục phủ ngũ tạng và đại não. Hắn chỉ có thể cảm nhận bản thân đang dần mạnh lên về mọi mặt, chứ hiệu quả tiến triển thể hiện ra ngoài lại không rõ rệt như khi tu luyện nghịch sinh tam trọng trước kia.

Phải thừa nhận rằng, quá trình này quả thực rất mài giũa sự kiên nhẫn, đòi hỏi tâm tính cực cao.

Dù vậy, theo lời Giang Lưu, đây mới là cách tu luyện tính mệnh thành một thể thống nhất, tự tạo thành vòng tuần hoàn. Khí vận hành trong chu thiên tự khắc sẽ rèn luyện tính mệnh, chứ không phải kiểu tu luyện leo thang từng bước: trước là da thịt, sau đến phủ tạng, cuối cùng mới là đại não và nguyên thần.

Do đó, Lục Cẩn chỉ cảm nhận được tu vi tính mệnh của bản thân đang dần tăng tiến. Còn cụ thể đã đạt đến cảnh giới nào, do không có thước đo rõ ràng nên quả thực rất khó xác định.

"Vậy sao? Nền tảng này của ngươi củng cố cũng lâu phết nhỉ."

Lý Mộ Huyền lộ vẻ trêu tức, rồi lại dùng ánh mắt rực cháy nhìn chằm chằm Giang Lưu: "Hay là đến lúc đó, hai ta tỷ thí một trận xem sao?"

"Khí thế gớm nhỉ, Mộ Huyền!"

Giang Lưu gắp một miếng phao câu gà bỏ vào bát Lý Mộ Huyền.

"Hừ!"

Nhìn miếng phao câu gà, Lý Mộ Huyền coi đó là chiến thư đáp trả của Giang Lưu. Gã gắp lên, ném thẳng vào miệng, nhai ngấu nghiến rồi nuốt ực xuống.

"Lão cha, nói thật nghe xem, tiểu tử này tu luyện đảo chuyển bát phương đến đâu rồi?"

Thấy gã bướng bỉnh đến mức nuốt trôi cả phao câu gà, Giang Lưu cũng nảy sinh chút tò mò, muốn thăm dò thực lực từ chỗ Vương Diệu Tổ.

"Không bằng ngươi được."

Vương Diệu Tổ cười hắc hắc nói: "Nhưng thiên phú quả thực không tồi. Ban đầu ta nghĩ gã phải mất năm năm mới có thể vượt mặt những kẻ cùng lứa, nhưng nghịch sinh tam trọng quả nhiên bất phàm. Ước chừng hai ba năm nữa thôi, gã sẽ bỏ xa đám đồng trang lứa một khoảng dài.""Nhưng nếu so với ngươi...

Gã cũng chỉ như con giun dưới đất mà thôi."

"Lão già, ta mà không bằng hắn sao?" Lý Mộ Huyền chỉ thẳng vào Giang Lưu, hậm hực nói.

Vương Diệu Tổ lùa nốt chỗ cơm trong bát, tự rót cho mình một bát rượu rồi khẽ lắc. Làn rượu sóng sánh hóa thành một tia nước mềm dẻo, điểm thẳng lên trán Lý Mộ Huyền.

Cộp!

Nương theo một tiếng vang trầm đục, tia rượu kia bị Vương Diệu Tổ hút ngược vào miệng, còn Lý Mộ Huyền thì văng ngược ra xa bảy tám mét.

"Cỡ ngươi á?"

Vương Diệu Tổ khinh khỉnh đáp: "Muốn sánh bằng nam nhi này của ta, còn kém mười vạn tám ngàn dặm lận."

Bị đánh văng đi, Lý Mộ Huyền vẫn kịp giữ thăng bằng giữa không trung. Gã lộn nhào một vòng, hai chân đáp xuống đất vững vàng. Sắc mặt có chút khó coi, nhưng gã vẫn hậm hực quay lại chỗ ngồi, tiếp tục và cơm, cắn răng nói: "Không phải chỉ là mười vạn tám ngàn dặm thôi sao? Ta đuổi kịp!"

Thấy cảnh này, Giang Lưu thầm gật đầu.

Phải thừa nhận rằng, từ khi chính thức bái nhập Tam Y môn, tính khí của Lý Mộ Huyền tuy đã khôi phục lại vẻ kiêu ngạo như trước kia, nhưng cũng trầm ổn hơn không ít.

Đổi lại là trước đây, tự dưng bị đánh một cú, lại còn bị chê bai không bằng người khác, gã chắc chắn đã phát điên lên rồi.

"Không tồi, hèn gì Tả môn trưởng lại coi trọng ngươi đến thế, mài giũa suốt hai năm trời cũng không nỡ bỏ rơi ngươi." Giang Lưu cảm thán.

"Ngươi đang mỉa mai ta đấy à?"

Lý Mộ Huyền nhìn chòng chọc vào Giang Lưu.

"Làm ơn đi, đừng có suy nghĩ u ám như vậy được không? Ai nấy đều bận tối mắt tối mũi, lấy đâu ra thời gian rảnh rỗi mà đi để tâm đến một thằng nhóc ranh như ngươi?"

Giang Lưu nhún vai, hỏi tiếp: "Biết 《Tây Du Ký》 chứ?"

"Biết."

Lý Mộ Huyền gật đầu: "Nhắc tới cái đó làm gì?"

"Loài khỉ vốn dĩ hiếu động, tính tình nóng nảy. Thế nhưng Thạch Hầu trời sinh ấy cũng phải ngoan ngoãn ở lại Linh Đài Phương Thốn suốt bảy năm trời. Từ quét sân cuốc đất, trồng hoa tỉa cành, kiếm củi nhóm lửa, gánh nước nấu ăn, cho đến giảng kinh luận đạo, luyện chữ thắp hương, không có việc gì là không làm."

Giang Lưu quả thực đang ngầm mỉa mai Lý Mộ Huyền, nhưng đồng thời cũng là đang điểm hóa gã: "Còn ngươi thì sao? Mới có hai năm đã chịu không thấu. Nếu không phải lúc trước ta nhét cho ngươi một mồm bùn nhão, có phải ngươi đã nổi trận lôi đình với Tả môn trưởng rồi không?"

"Không phải!"

Bị Giang Lưu nói trúng tim đen, Lý Mộ Huyền cố cãi bướng, dứt khoát phủ nhận. Gã hung hăng trừng mắt nhìn hắn, nghiến răng: "Cứ chờ đấy, đến lúc đó xem ta có đá nát mông ngươi không!"

"Ôi, lạy Chúa tôi, cái nết của ngươi thật là bướng bỉnh, làm ta nảy sinh một ý nghĩ tồi tệ là muốn cởi ngay chiếc giày ra rồi quất thật mạnh vào mông ngươi đấy."

Đối mặt với lời khiêu khích của Lý Mộ Huyền, Giang Lưu chẳng hề để tâm, lại còn dùng cái giọng lồng tiếng phim Tây quái gở để trêu chọc gã.

"Phụt... khụ khụ!"

Lục Cẩn phì cười, phun cả cơm trong miệng ra ngoài, cười ha hả nói: "Giang đại ca, huynh nói chuyện kiểu gì mà buồn cười thế? Còn hài hước hơn cả tấu hài nữa!"

"Lý Mộ Huyền học nhiều hơn đệ một môn, phải đến học đường trong trấn để học. Vị phu tử ở đó là Động Sơn tiên sinh, đệ cũng quen biết rồi đấy, ông ấy thông kim bác cổ. Cái giọng điệu vừa rồi của ta chính là kiểu dịch sát nghĩa từ tiếng Anh của phương Tây sang tiếng nước mình đấy."

Giang Lưu cười sảng khoái, quay sang nói với Vương Diệu Tổ: "Sư phụ, sau này khi người dẫn đám học đồ đi biểu diễn, có lẽ cũng nên dạy bọn họ nói năng kiểu này, nhất định sẽ thu hút được nhiều khách nhân hơn."

"Ý kiến hay đấy."

Vương Diệu Tổ gật gù đồng ý, nhưng bản thân lão đã già rồi, đào đâu ra mấy lời thoại tấu hài kiểu đó.

"Không sao, cứ để đám học đồ tự vắt óc suy nghĩ là được."Giang Lưu nhìn sang đám học đồ: "Bọn chúng từ nhỏ đã lăn lộn ăn xin, ít nhiều cũng hiểu chút chuyện tam giáo cửu lưu, thêm nữa tuổi đời còn trẻ, tiếp thu cái mới cũng dễ dàng hơn."

Nói đoạn, Giang Lưu quay sang hỏi đám học đồ: "Thời gian tới, ta sẽ dạy các ngươi đọc sách biết chữ, các ngươi có muốn học không?"

"Dạ muốn! Dạ muốn!"

Tám đứa trẻ độ tuổi từ tám, chín đến mười ba, mười bốn này hai mắt sáng rực, đồng thanh đáp lời.

Có cơ hội được học chữ đọc sách, bọn chúng làm sao có thể bỏ lỡ?

"Vậy thì tốt."

Giang Lưu khẽ mỉm cười: "Sau này nếu cảm thấy bản thân đã có bản lĩnh, các ngươi cũng có thể rời khỏi gánh hát Quỷ Thủ Vương của chúng ta, tự mình ra ngoài bôn ba. Nếu lỡ gây ra họa, mà các ngươi lại đuối lý, thì đừng khai tên chúng ta ra là được."

"Tuyệt đối không rời đi! Tuyệt đối không gây họa!"

Những đứa trẻ này cũng hiểu đạo lý biết ơn báo đáp. Giang Lưu và Vương Diệu Tổ đã cho bọn chúng chỗ ăn chỗ ở, không còn phải lang thang đầu đường xó chợ ăn xin nữa, lại còn truyền dạy kỹ nghệ gõ la đánh trống, bọn chúng làm sao có thể mang đến phiền phức cho gánh hát Quỷ Thủ Vương chứ?

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!