“Chuyện này mà cũng phải cược sao?”
Trương Hoài Nghĩa khó hiểu: “Với thực lực của Giang Lưu, một chiêu là đủ đánh bại Cao Hoan rồi chứ?”
“Đệ không hiểu rồi.”
Liếc nhìn vẻ mặt ngô nghê của Trương Hoài Nghĩa, Trương Chi Duy nhếch mép, hơi cúi người khoác vai sư đệ, cười nói: “Năm đó khi ở gánh Thải Hí, hắn chẳng phải cũng vờn ta rất lâu sao? Nhưng một khi đã nghiêm túc, hắn lại có thể đánh ngất ta chỉ bằng một chiêu! Lúc này đối thủ của hắn là một cô nương, đương nhiên càng phải biết thương hoa tiếc ngọc.”




