"Nói vậy, loại 'độc' này lại có lợi cho con người sao?"
Trương Chi Duy không hiểu sinh vật học phương Tây, nhưng cũng nắm được đại khái ý của Giang Lưu, bèn châm chọc: "Thứ ngươi học quả thật là tạp nhạp."
"Ta học theo lý niệm của Lỗ Tấn: Chủ nghĩa lấy về dùng! Có đồ tốt, đương nhiên phải lấy về xài rồi!"
Giang Lưu cười hì hì, đặt bình rượu xuống: "Hơn nữa tiên thiên dị năng của ta rất đặc thù, tinh lực dồi dào hơn người thường rất nhiều. Lại nói, tiền bối nhà ngươi khai sáng ra một đạo phù lục, đừng bảo với ta đủ loại năng lực của phù lục đều do các ngươi tự mình mày mò ra, chứ chưa từng nghiên cứu năng lực của bất kỳ tiên thiên dị nhân nào khác đấy nhé."




