Chương 152: Chém giết

[Dịch] Tu Hành Giả Này Đang Hóa Thành Tà Ma!

Điềm Hóa Vạn Vật

8.119 chữ

09-05-2026

Kẻ này học được từ đâu?

Chương Văn chăm chú nhìn Mộc Lân ở đối diện.

Lúc này, toàn thân đối phương ngập trong kim quang, trên người còn có lôi đình chớp giật, trông thần thánh phi phàm!

Kim thân của Phật môn và lôi pháp của Chân Huyền điện đều là tuyệt học của những đại phái ấy, người ngoài muốn học được, nào có dễ như vậy.

Chương Văn nheo mắt, tuy hắn chưa nhìn ra sơ hở gì, nhưng trong lòng vẫn không mấy tin tưởng đối phương thật sự có thể nắm giữ tuyệt học của hai nhà, nghi đây chỉ là thứ bắt chước tinh vi, nên định xông lên thử một phen.

Thế là kim đan trong cơ thể hắn lập tức tuôn ra vô số kim quang, bao phủ toàn thân, rồi hắn sải bước tiến về phía Mộc Lân.

Cùng lúc đó.

Bên kia, Mộc Lân vừa thấy Chương Văn có động tĩnh, liền vô thức bày ra tư thế phòng ngự.

Lúc trước Chương Văn đột ngột xuất hiện trước mặt hắn, quả thực đã dọa hắn giật mình, may mà phản ứng của hắn đủ nhanh.

Giờ đây, hắn đã cất hẳn sự khinh thị đối với Chương Văn. Thủ đoạn không gian này quả thật bất phàm, người trước mắt chính là một thiên tài không hề kém hắn!

Mộc Lân thầm nghĩ, chiến ý trong lòng càng lúc càng sục sôi. Từ năm bốn tuổi theo sư phụ, hắn vẫn luôn ở trên núi tu hành, đây là lần đầu tiên hắn rời núi. Mà mục tiêu của chuyến xuống núi này, chính là Vũ công tử lừng danh khắp Đại Chu, để mượn tay y cân nhắc thực lực bản thân.

Không ngờ giữa đường lại gặp được niềm vui ngoài ý muốn như vậy!

Mộc Lân thần sắc hưng phấn, ánh mắt khóa chặt Chương Văn. Quả nhiên đúng như hắn dự liệu, Chương Văn vừa bước ra một bước, thân hình đã biến mất ngay tại chỗ.

Mộc Lân đã sớm đề phòng, luôn theo dõi dao động pháp lực quanh mình, muốn kịp thời phản ứng trước một bước. Nhưng rất nhanh, da đầu hắn đã tê rần, bởi vì gần như cùng lúc, phía sau lưng và hai bên người hắn đều truyền đến “tín hiệu”.

Tình thế gấp gáp, Mộc Lân không kịp nghĩ nhiều, phản ứng đầu tiên là phóng Huyền lôi trong tay ra. Chỉ trong chớp mắt, lôi quang màu lam đã bao trùm cả vùng.

Lôi pháp này chính là pháp môn của Chân Huyền điện, uy lực cực mạnh. Lôi quang không chỉ xuyên thủng cây cối xung quanh trong nháy mắt, mà còn chui thẳng xuống lòng đất, chấn nứt cả mặt đất.

Thế nhưng giữa màn lam quang ấy, lại có một bóng người màu vàng bình thản bước vào.

Chính là Chương Văn. Hắn xuất hiện ở phía sau bên trái Mộc Lân, lôi quang đánh lên người hắn nhưng căn bản không thể phá nổi lớp kim quang ngoài thân.

Tuy Huyền lôi không gây tổn thương cho hắn, nhưng lại phá mất ảo thuật của hắn.

Sở dĩ Mộc Lân cảm nhận được nhiều luồng dao động pháp lực, là vì Chương Văn đã tách ra hai luồng khí tức của mình, dùng như phân thân. Tuy nhìn rất chân thật, nhưng rốt cuộc cũng chỉ do một luồng “khí” hóa thành, không thể chống nổi Huyền lôi trùm trời phủ đất kia.

Lúc này, Mộc Lân đã xác định được vị trí thật của Chương Văn, lập tức vận chuyển bí thuật Du Vân. Đây là tuyệt học của Phi Thiên môn, giống như Lượng Thiên bộ của Chương Văn, đều dính tới thuộc tính không gian cao quý.

Chỉ thấy thân hình Mộc Lân chợt hư hóa, rồi trong nháy mắt xuất hiện bên cạnh Chương Văn. Hắn dựng tay phải thành chưởng, vỗ thẳng về phía Chương Văn. Trong lòng bàn tay hắn, một phù văn do lôi đình ngưng tụ thành đang lóe sáng, chính là cách vận dụng cao cấp của lôi pháp Chân Huyền điện — chưởng tâm lôi!

Nhưng chưởng tâm lôi của hắn còn chưa kịp tung ra, Chương Văn đã ra tay trước, đánh trúng ngay ngực hắn.

Mộc Lân thoáng ngẩn ra, rồi sau đó vẻ đau đớn mới hiện lên trên mặt. Bởi động tác của Chương Văn quá nhanh, thân hình hắn vừa mới hiện ra, cánh tay ngưng tụ chưởng tâm lôi còn chưa kịp nhấc hẳn lên, Chương Văn đã đánh trúng ngực hắn.Dường như hắn đã sớm tính ra Mộc Lân sẽ xuất hiện đúng ở vị trí ấy!

Mà sự thật cũng đúng là như vậy. Chương Văn vốn giỏi cảm nhận “khí” giữa trời đất, mà không gian biến động cũng sẽ kéo theo dòng chảy của “khí” thay đổi. Lại thêm hắn tu luyện Lượng Thiên bộ, tinh thông loại không gian chi thuật này, nên vừa nhìn đã phán đoán ra điểm đáp xuống của Mộc Lân, ra tay trước một bước, khiến đối phương muốn tránh cũng không kịp.

Nắm đấm ngưng tụ kim quang của Chương Văn giáng thẳng lên người Mộc Lân, đánh hắn văng đi thật mạnh.

Kim thân của Phật môn mà Mộc Lân thi triển tuy không bị phá, nhưng cũng chẳng thể hoàn toàn hóa giải lực đạo ấy. Hắn chỉ cảm thấy ngũ tạng lục phủ như muốn lệch cả vị trí.

Sau khi đánh trọng thương Mộc Lân, Chương Văn không thừa thắng truy kích, mà rơi vào trầm tư. Vừa rồi hắn đã kiểm chứng qua, kim thân và lôi pháp này hơn phân nửa đều là hàng thật, ít nhất hoàn toàn khớp với những gì tình báo mô tả.

Vậy rốt cuộc hắn đã học được bằng cách nào?

Chương Văn vẫn còn vướng mắc ở điểm ấy, mà chỉ trong chốc lát, Mộc Lân đã khôi phục lại trạng thái.

Bên cạnh Mộc Lân lúc này lơ lửng một đóa dị hoa, không ngừng rắc phấn xuống người hắn, vừa chữa lành thương thế, vừa cung cấp lượng lớn sinh cơ.

Thuật pháp này chính là bí pháp của một đại phái ngoài Đại Chu, cùng đẳng cấp với lôi pháp của Chân Huyền điện và kim thân của Phật môn.

Chậc, quả là quá sơ suất!

Mộc Lân âm thầm tự kiểm điểm. Tuy hắn quanh năm ở trong núi, nhưng chưa từng thiếu kinh nghiệm thực chiến. Đối thủ của hắn trước nay luôn là sư phụ đã tự áp chế tu vi. Bởi hắn biết rõ mình tuyệt đối không phải đối thủ của sư phụ, nên mỗi lần giao thủ đều dốc hết toàn lực, mà sau mỗi trận chém giết cũng đều mất nửa cái mạng.

Nhưng lần này, vì đối thủ không phải vị sư phụ vô địch kia, nên dù trong lòng đã công nhận thực lực của người trước mắt, hắn vẫn không lập tức xuất toàn lực!

Thật đúng là mất mặt, xem ra con người quả nhiên vẫn phải ra ngoài va chạm nhiều hơn mới được...

Mộc Lân tự giễu trong lòng một câu, ánh mắt nhìn về phía Chương Văn. Đối phương chỉ lặng lẽ đứng đó, trông như cố ý cho hắn cơ hội thở dốc.

Sau khi bình ổn tâm cảnh, khí tức trên người Mộc Lân lại một lần nữa biến đổi, trên thân hắn lần lượt hiện ra thêm mấy môn tuyệt học của các đại phái.

Thấy cảnh ấy, Chương Văn lập tức nhận ra có gì đó không đúng.

Nếu chỉ là một hai nhà thì còn đỡ, nhưng trên người kẻ này lại có tới bảy, tám loại bí thuật của các môn phái khác nhau. Phải biết rằng có những bí thuật vốn bài xích lẫn nhau, thậm chí còn cần tu hành chi pháp tương ứng mới có thể luyện thành. Một kẻ nắm giữ nhiều bí thuật đến thế, tuyệt đối không thể học theo cách thông thường.

Thế nhưng Chương Văn chẳng những không e ngại, trái lại còn càng thêm hưng phấn. Dù sao có thể tự mình lĩnh giáo bí thuật của các phái, cũng là một chuyện hay.

Rút kinh nghiệm từ lần trước, lần này Mộc Lân không dùng Du Vân nữa, mà dựa vào thân pháp thông thường để áp sát Chương Văn. Hắn đã tung hết mọi thủ đoạn, còn chưa thật sự đến gần, đủ loại thuật pháp đã ầm ầm đánh tới.

Chương Văn không hề sợ hãi, khoác kim quang trực tiếp xông lên!

Lôi đình, phật quang, linh hỏa... đủ loại thuật pháp liên tiếp được Mộc Lân thi triển. Hắn thậm chí còn dùng cả kích phát thân thể tiềm năng bí thuật, càng đánh khí tức trên người càng mạnh, lại thêm đóa dị hoa kia chống đỡ, khiến hắn luôn giữ được trạng thái đỉnh phong.

Nhưng đáng tiếc, kẻ hắn đối mặt lại là Chương Văn.

Sắc mặt Chương Văn vẫn bình tĩnh như thường, hô hấp pháp vận chuyển đều đặn, không ngừng hấp thu lực lượng quanh thân để tu bổ bản thân. Kim quang trên người hắn bị ép thành một lớp mỏng như tơ, hắn mạnh mẽ chống đỡ mọi thuật pháp của Mộc Lân, liên tiếp vung quyền, đồng thời không ngừng vẽ phù thuật giữa hư không. Đặc biệt là Chân Vương kiếm phù vừa mới học gần đây, chỉ một lần phất tay, hắn đã xuất ra hơn chục đạo.Quyền ấn mang lực đạo cực lớn đủ sức nhiễu loạn khí xung quanh, cự kiếm do phù thuật hóa thành, cùng với vô số xúc tu mà tà tạng vươn ra — thế công bực ấy vậy mà lại ép được cả Mộc Lân, kẻ nắm giữ tuyệt học của nhiều nhà, vào thế hạ phong.

Điều này khiến Mộc Lân vô cùng không phục. Hắn bắt đầu phát cuồng, pháp lực lại một lần nữa tăng vọt. Lôi quang và phật quang dung hợp, chớp mắt đã quét sạch xúc tu của Chương Văn. Ngay sau đó, hắn há miệng thốt ra một câu mật ngữ. Một nguồn lực lượng quỷ dị lập tức khiến thân hình Chương Văn khựng lại trong thoáng chốc. Thừa cơ ấy, Mộc Lân lao tới như điện xẹt, tay phải mọc đầy vảy, đâm thẳng vào ngực Chương Văn!

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!