“Chỉ cần luyện hóa cuốn thiên thư này là có thể cùng thiên địa đồng thọ... Thọ mệnh này cũng thật sự quá dài đằng đẵng rồi...”
Ninh Phàm vuốt ve tấm bia đá, trong lòng dâng lên một cảm giác hoàn toàn mới mẻ.
Cảm giác này khiến lòng người không khỏi rung động.
Dù cho phong hoa tuyệt đại, sắc nước hương trời, đến cuối cùng cũng chỉ là hồng phấn khô lâu; dù cho một đời thiên kiêu, nắm trong tay vạn dặm giang sơn, đến cuối cùng cũng chung quy hóa thành một vốc đất vàng.




