Về sau, có văn nhân lật xem bản thảo cũ của Thạch Đầu Ký, viết tiếp bốn mươi hồi sau.
Có những điều phạm húy không thể viết, có những thứ phải lược bỏ hoàn toàn.
Giả Bảo Ngọc chỉ có thể là kẻ chán ghét khoa cử, không thích bát cổ văn, cuối cùng xuất gia làm hòa thượng. Chứ tuyệt nhiên không phải vì canh cánh quốc hận gia cừu, thà làm hòa thượng, thà làm ăn mày, cũng quyết không ra làm quan cho Mãn Thanh.
Lâm Đại Ngọc chỉ có thể vì tình ái mà chết, chứ không thể vì chống lại lưu khấu mà vong mạng.




