“Trời đã sáng rồi, không thể nằm ỳ trên giường nữa.”
Vương Mộng Thiền vừa nói, vừa khôi phục lại dáng vẻ của Vương gia lão tổ.
Thần sắc uy nghiêm và trang trọng.
Nhưng ngay khắc sau, dáng vẻ ấy lập tức sụp đổ khi nàng cảm nhận được một bàn tay đang khẽ khàng vuốt ve.




