Trên trời không thấy nhật nguyệt, chỉ có ráng đỏ khẽ phủ nơi chân trời, tựa như thiên hà nghiêng đổ, từ giữa không trung xẹt về phía tây, soi sáng cả bí cảnh đến mức thông minh rực rỡ.
Núi non san sát, tùng bách um tùm, một con sông lớn rộng mấy chục trượng len lỏi giữa quần phong, trông hệt như vẫn còn ở trong Du Tiên sơn mạch. Con sông ấy chính là Du Tiên hà.
Keng!
Một tiếng rít sắc lảnh lót vang lên.




