Sở Vân Thiên lại không ở Xích Hải tiên thành, cho dù hắn muốn đến bách nghệ luận đạo, cũng không có tư cách ấy.
Thấy Trần Giang Hà lộ vẻ khó xử, Tô Hồng Ngọc khẽ cười: “Nếu Trần đạo hữu muốn đi, tới hôm đó Hồng Ngọc có thể ghé Thanh Thủy cư, cùng Trần đạo hữu đi một chuyến.”
“Vậy thì đa tạ Hồng Ngọc tiên tử. Trần mỗ nào dám làm phiền tiên tử đích thân tới cửa, tới lúc đó Trần mỗ đứng chờ ngoài Vạn Bảo lâu là được.”
“Ừm, vậy cũng tốt.”




