Sắc mặt Trương Tái Chi chợt biến đổi: "Quả nhiên có bẫy!"
Nhược Quần Sương theo bản năng ôm chặt lấy Linh Lung, sau lưng rịn ra một tầng mồ hôi lạnh.
May mà ban nãy không xông lên theo đám người kia, bằng không lúc này đã bị thứ ẩn nấp dưới làn sương mù hỗn độn nhắm tới rồi.
Thanh Dao cắn môi, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi tái nhợt: "Sư tôn, rốt cuộc những thứ kia là gì?"




