Tự mình xuống đào mỏ, Hứa Ninh đương nhiên chẳng hề muốn.
Đào khoáng đâu phải chuyện dễ. Ngày nào Hứa Ninh cũng phải ở trong hầm mỏ tối tăm không thấy mặt trời, chịu đựng bóng tối, bụi đất và đủ thứ khác.
Bận rộn cả một ngày, dù Hứa Ninh dốc hết sức đào bới, cùng lắm cũng chỉ được vài trăm viên, còn không bằng số linh thạch mao ốc ngưng tụ ra, nên căn bản chẳng cần thiết.
Nhưng đối với việc làm sao để nâng cao tốc độ đào khoáng, Hứa Ninh vẫn hết sức hứng thú, bởi hắn quyết định dùng tri thức thợ mộc để thử nghiệm, kiểm chứng vài suy nghĩ trong lòng.




