Hạ Hồng Lãng nghe xong không mảy may nghi ngờ, lập tức ra lệnh: “Cứ làm theo lời tiên sinh! Xuất phát!”
Trên đường đi, Vương Sâm ngồi trên lưng ngựa, gỡ tay nải sau lưng xuống rồi mở ra.
Bên trong tay nải là mười quả linh quả trắng muốt như tuyết. Từ lớp vỏ không ngừng tỏa ra một luồng hương thơm thanh khiết khiến Vương Sâm nhịn không được phải nuốt nước bọt.
Vương Sâm biết loại quả này, thuở nhỏ hắn từng được ăn, tên gọi là Tuyết Oánh quả, có tác dụng cực lớn đối với việc tu luyện võ đạo. Lớn lên hắn mới biết, đó là kỳ trân dị bảo do vị tiền bối kia ban tặng cho Vương gia.




