Tuy lão chưởng quản hoàng thành ty, nhìn quen những góc khuất tăm tối cùng mưu sâu kế hiểm, nhưng trước ván cờ vĩ đại quyết định hướng đi của thiên hạ thế này, vẫn cảm thấy vô cùng bất lực.
"Bệ hạ, chẳng lẽ chúng ta chỉ có thể khoanh tay đứng nhìn? Trơ mắt ra ngó? Mặc cho tên Lý Hành Ca kia xưng vương xưng bá ở phương nam, thậm chí từng bước cắn nuốt sạch sẽ giang sơn xã tắc Đại Chu ta hay sao?"
Gân xanh trên thái dương Tống Vô Nhai giật liên hồi, ánh mắt tràn ngập vẻ không cam lòng.
Là ưng khuyển trung thành nhất của hoàng thất, lão không thể nào chấp nhận một tương lai như thế.




