Nhìn theo những đạo độn quang đủ màu sắc của đám tu sĩ Tiên Thiên vừa rời đi, Lý Hành Ca khẽ nhíu mày. Dường như nhận ra có người đang tiến đến từ phía sau, hắn không buồn ngoảnh đầu lại, lạnh lùng hỏi: "Hôm qua ngươi đã làm gì hắn, để sáng sớm ra hắn đã phải ôm mông bỏ đi thế?"
"Chủ thượng, ngài không thể dịu dàng với nô gia một chút sao? Vừa gặp đã chất vấn người ta rồi ~"
Phía sau truyền đến một giọng nũng nịu hờn dỗi, êm ái đến mức khiến người ta không khỏi sinh lòng tà niệm.
Sắc mặt Lý Hành Ca sa sầm xuống, hắn đột ngột vung tay tát ngược về phía sau.




