"Chư vị khách khí rồi, mời ngồi."
Dưới sự gia trì từ linh lực hùng hậu của Lý Hành Ca, giọng nói ấm áp như gió xuân của hắn truyền rõ ràng vào tai từng người một.
Lý gia chủ đã lên tiếng, mọi người lúc này mới dám thẳng lưng, an tọa.
Việc đầu tiên sau khi an tọa chính là dồn ánh mắt lên người Lý Hành Ca.
Tuyệt đại đa số những người có mặt ở đây đều chưa từng diện kiến vị thiếu niên thiên kiêu danh tiếng lẫy lừng, gia chủ Lý thị này.
Hôm nay lần đầu được thấy, trong lòng ai nấy đều thầm cảm thán, vị Lý gia chủ này quả nhiên danh bất hư truyền.
Bất luận là dung mạo hay khí chất, đều toát lên phong thái tựa như trích tiên.
Kỳ thực, dung mạo Lý Hành Ca chỉ có thể coi là bậc trung thượng, nhưng dưới sự gia trì của đủ loại vầng sáng danh vọng, tất cả mọi người vô hình trung đều tự động khoác thêm cho hắn một tầng hào quang mĩ lệ.
Hơn nữa, cổ nhân có câu "bụng chứa thi thư, khí chất tự hoa".
Mà nam nhân một khi nắm giữ quyền thế, cũng cùng chung một đạo lý ấy.
"Chư vị không quản đường xa mà đến, nể mặt Bạch Hà Lý thị ta, Lý mỗ vạn phần cảm tạ."
Mọi người còn chưa kịp đáp lời, Lý Hành Ca đã xoay chuyển câu chuyện, giọng điệu mang theo vài phần lạnh lẽo: "Nhưng cũng có một số kẻ không muốn nể mặt Lý mỗ, khiến Lý mỗ rất không vui."
Trong lòng mọi người đều cả kinh.
Ngay sau đó, chỉ thấy Lý Hành Ca khẽ vỗ tay.
Một tiếng sói hú cao vút, ngân dài cất lên, một đội Thương Lang kỵ của Lý gia mang theo sát khí âm lãnh từ ngoài cốc tiến vào.
Thân hình khổng lồ của hàng chục con thương lang giẫm đạp lên mặt đất, uy thế chẳng khác nào thiên quân vạn mã đang ầm ầm lao tới.
Trên bộ lông uy dũng, thần tuấn của bầy thương lang vẫn còn vương máu tươi. Giáp trụ và chiến đao của các kỵ sĩ ngồi trên lưng sói cũng loang lổ vết máu, dường như vừa trải qua một trận chém giết ác liệt.
Trong tay những kỵ sĩ này đều nắm chặt một sợi dây thừng, trên dây xâu chuỗi từng bóng người máu thịt nhầy nhụa.
Rõ ràng, đám người này đã bị kéo lê một quãng đường rất dài.
Nếu không nhờ đám người này đều là tu sĩ nhục thân chi cảnh, cơ thể bền bỉ, thì dưới màn kéo lê đẫm máu này, e rằng đã sớm hóa thành một đống xương trắng.
Một vị gia chủ gia tộc nhỏ đến từ Thạch huyện nhìn dung mạo của một kẻ trong số đó, cảm thấy dường như có phần quen mắt.
Đột nhiên, hắn kinh hô: "Đây chẳng phải là Đổng gia chủ của Thạch huyện ta sao!"
"Thạch huyện Đổng gia là thần thánh phương nào?"
"Chỉ là một tiểu tộc vô danh, chưa từng nghe qua."
"Thạch huyện Đổng gia tuy tiếng tăm không hiển hách, nhưng chỗ dựa của gã lại cực kỳ vững chắc, người đứng sau lưng gã chính là phủ thừa đại nhân đấy!"
Vị gia chủ nhận ra Đổng gia chủ Thạch huyện kia lên tiếng giải thích.
"Thật hay giả đấy?"
"Chuyện này sao có thể là giả? Ta với Đổng gia chủ có giao tình khá tốt, cũng hiểu tương đối rõ về Đổng gia. Nữ nhi của gã sinh ra xinh đẹp như hoa, được phủ thừa đại nhân nạp làm thiếp, phi thường đắc sủng. Trước lúc lên đường, hai chúng ta còn cùng nhau uống rượu. Ta mời gã cùng tới Thanh Phong cốc, gã lại lớn lối nói bản thân là người của phủ thừa đại nhân, Bạch Hà Lý thị thì có liên quan gì tới gã. Không ngờ lúc gặp lại, gã đã ra nông nỗi thảm hại thế này."
Vị gia chủ kia cất giọng, ngữ khí xen lẫn sự cảm thán và kinh hãi.
Hắn nhớ lại trên bàn rượu, Đổng gia chủ còn khuyên hắn đừng tới, bảo rằng có phủ thừa đại nhân chống lưng thì sợ gì một Bạch Hà Lý thị.
Trong lòng hắn thầm kêu may mắn, cũng may không nghe theo lời ma quỷ của gã, bằng không e rằng kết cục của bản thân lúc này cũng chẳng tốt đẹp hơn là bao.
Đám đông nghe vậy, trong lòng đều dấy lên cơn sóng chấn động mãnh liệt.Chỗ dựa vững chắc như thế mà vẫn chẳng giữ nổi Đổng gia.
Vậy bọn họ thì sao?
Những người còn lại cũng lần lượt bị nhận ra, tất cả đều là những kẻ từng tỏ thái độ không muốn nể mặt Lý gia.
"Kẻ nào làm Lý mỗ không vui, Lý mỗ sẽ khiến cả nhà kẻ đó không vui."
Trên ghế chủ vị nơi cao đài, Lý Hành Ca cười lạnh nói.
Một luồng khí tức cường đại tuyệt luân vô tình tràn ra, khiến tất cả mọi người đều im phăng phắc, không dám ho he một tiếng.
"Được rồi, làm mất nhã hứng của chư vị, là lỗi của Lý mỗ."
Thấy đã uy hiếp đủ, Lý Hành Ca thu lại khí thế, trên mặt nở một nụ cười nhạt.
"Chúng ta không dám."
Đám đông lại một lần nữa khom người cúi đầu.
Lý Hành Ca xua tay: "Lần này Lý gia ta phát thiệp mời rộng rãi, mời chư vị tới đây là để bàn bạc một chuyện đại sự! Còn về chuyện đại sự này..."
Hắn liếc nhìn Đại trưởng lão bên dưới.
Đại trưởng lão gật đầu, bước ra.
Lão chắp tay với mọi người trước, sau đó từ tốn nói: "Lý gia ta muốn hợp lực năm huyện, thành lập một liên minh cùng tiến cùng thoái, để ứng phó với biến cố lớn có thể xảy ra trong tương lai."
Trừ những người đã biết trước, những kẻ còn lại đều đại kinh thất sắc.
Liên minh năm huyện?
Thủ bút lớn đến nhường này, Lý gia rốt cuộc muốn làm gì?
Thăng Long phủ tổng cộng cũng chỉ có địa giới ba thành mười chín huyện.
Nếu liên minh năm huyện này thành lập, trong chốc lát sẽ biến thành một thế lực khổng lồ chiếm tới một phần tư lãnh thổ Thăng Long phủ, với dân số gần hai mươi triệu người cùng cường giả nhiều như mây.
Thực lực cỡ này, đã đủ vốn liếng để làm rung chuyển cả Thăng Long phủ.
Đại trưởng lão tiếp tục nói: "Kẻ gia nhập liên minh đều sẽ được liên minh che chở. Tất nhiên, sự che chở này không phải là miễn phí. Một khi liên minh xảy ra chiến sự, toàn bộ thành viên đều phải vô điều kiện chấp nhận lệnh triệu tập của liên minh. Nếu kẻ nào không tuân theo, các thành viên khác có quyền cùng nhau quần công kẻ đó."
Lời này vừa thốt ra, lập tức có người lộ vẻ không bằng lòng.
Vô điều kiện chấp nhận lệnh triệu tập?
Vậy nếu các ngươi bắt bọn ta đi chịu chết, bọn ta cũng phải dâng mạng hay sao?
Nhưng những người có mặt ở đây chẳng có mấy ai ngu ngốc đến mức đứng ra làm chim đầu đàn.
Nếu dám làm con chim đầu đàn này, e rằng kết cục chỉ có thân tử tộc diệt.
Tất cả mọi người đều dồn ánh mắt về phía Đậu gia chủ của Dư Hòa Đậu thị. Trong vô số thế lực tại đây, cũng chỉ có vị này mới đủ tư cách đứng ra làm chim đầu đàn.
Những kẻ có tâm tư đều mong chờ vị này đứng ra lên tiếng thay bọn họ.
Lý gia khởi xướng chuyện liên minh này, mục tiêu chắc chắn là nhắm vào chiếc ghế Minh chủ liên minh.
Đường đường là Dư Hòa Đậu thị, một thế gia đại tộc đếm trên đầu ngón tay ở Thăng Long phủ, lẽ nào lại cam tâm cúi đầu nghe lệnh trước mặt Bạch Hà Lý thị?
Chỉ cần Đậu Trường Canh mở lời, bọn họ sẽ lập tức lên tiếng phụ họa. Đến lúc đó, dù Lý gia có bá đạo đến đâu, chẳng lẽ còn dám động thủ với Dư Hòa Đậu thị hay sao?
Thực lực của Dư Hòa Đậu thị, chưa chắc đã yếu hơn Lý gia.
Quả nhiên không ngoài dự đoán, dưới sự kỳ vọng của những kẻ có tâm tư kia, Đậu Trường Canh đã bước ra.
Sau khi đảo mắt nhìn quanh đám đông một lượt, Đậu Trường Canh hắng giọng: "Dư Hòa Đậu thị ta là người đầu tiên tán thành đề nghị của Lý gia chủ!"
Lời này của Đậu Trường Canh vừa thốt ra, những kẻ có tâm tư kia đều ngây người.
Ngay sau khi Đậu Trường Canh tỏ thái độ, Trịnh Thương Phong của Trịnh gia cũng bước ra: "Trịnh gia ta cũng đồng ý!"
"Trần gia đồng ý!"
"Quách gia đồng ý!"
"Nguyên gia đồng ý!"
"Thượng Quan gia đồng ý!"
"Chu gia đồng ý!"“........”
.......
Tựa như tạo thành một hiệu ứng dây chuyền, các vị đại lão của những gia tộc, thế lực cấp Khí Huyết cảnh đều nối tiếp nhau lên tiếng bày tỏ sự ủng hộ.
Gần như không có lấy một tiếng phản đối.
Thấy đại cục đã định, một số kẻ có dã tâm dù trong lòng không cam chịu đến đâu thì cũng đành cất tiếng phụ họa theo.
Thấy vậy, Lý Hành Ca đứng dậy, dõng dạc buông một lời định đoạt: "Nếu tất cả đều không có ý kiến, vậy ta xin tuyên bố, Ngũ Huyện liên minh chính thức thành lập!"



