Phượng Khôn Sơn tay bưng chén rượu ba chân, trên mặt vẫn giữ nụ cười đôn hậu, tựa hồ không hề có chút ác ý nào.
Kế Duyên theo bản năng liếc nhìn Phượng Ngục ngồi đối diện.
Phượng Ngục hiển nhiên không ngờ Kế Duyên lại nhìn về phía mình, nên có chút mất tự nhiên mà ngoảnh mặt đi. Kế Duyên lập tức hiểu ra vấn đề.
Từ đầu đến cuối Phượng Khôn Sơn không hề hạ giọng, cho nên lời này vừa thốt ra, cả quảng trường lập tức chìm vào tĩnh lặng, mọi ánh mắt đều đổ dồn lên người Kế Duyên.




