Xích Lang vâng lời đứng dậy, dùng tay áo lau vội nước mắt trên mặt, rồi mới ngồi xuống.
Cảm xúc của hắn đến nhanh đi cũng nhanh, giờ phút này giữa hàng mày đã khôi phục vẻ bình tĩnh, chỉ có vành mắt hơi ửng đỏ là còn lưu lại dấu vết thất thố vừa rồi.
Thấy hắn đã bình tâm trở lại, Kế Duyên liền nói tiếp: "Lát nữa ta sẽ đưa ngươi ra ngoài. Sau khi rời khỏi đây, ngươi hãy tới Kiến Long thành một chuyến, cứ dạo quanh bốn phía, những chuyện khác không cần hỏi nhiều, cứ làm theo là được."
Xích Lang tuy chẳng hiểu nguyên do, song cũng không hề gặng hỏi.




