Kế Duyên xua tay ngắt lời nàng, thần sắc ngược lại còn có phần thư thái hơn trước: "Đổi hướng suy nghĩ một chút, chúng ta không vào được Yêu Thần sơn, nhưng không có nghĩa là không lấy được cành cây bồ đề."
Hắn bưng chén trà lên nhấp một ngụm, tiếp tục nói: "Cây bồ đề đó sừng sững ở chân núi Yêu Thần sơn không biết đã bao nhiêu vạn năm. Ngần ấy năm trôi qua, quả từng kết, lá từng rơi, cành từng gãy, lẽ nào tất cả đều ngoan ngoãn mục nát dưới gốc cây hay sao? Các bộ tộc khác lẽ nào lại không thèm khát? Lại không muốn tự mình kiếm một cành mang về ươm trồng sao?"
Ánh mắt Đổng Thiến chợt sáng lên: "Ý của sư đệ là..."
"Dùng trọng kim thu mua."




