Trên không Vân Mộng trạch, thủy khí mịt mờ.
Một tiếng “bái kiến Kế Duyên tông chủ” của Huyền Thủy chân nhân vang lên như sét đánh, không chỉ khiến ba người Lý Trường Hà chết lặng tại chỗ, mà ngay cả Vân Thiên Tải đang chắp tay đứng bên cũng khẽ nghiêng mắt nhìn sang, đáy mắt thoáng hiện vẻ ngạc nhiên.
Phượng Chi Đào càng mở to đôi mắt đẹp, hết nhìn Huyền Thủy chân nhân đang quỳ bái, lại nhìn Kế Duyên với vẻ mặt bình thản, nhất thời vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Tông chủ?”




