Suy nghĩ của Lương Duy Thạch rất đơn giản: mình là nhân vật chính diện, không đời nào lại đi chung một chiến tuyến với cái kẻ sặc mùi phản diện như đối phương. Hơn nữa, anh cũng chẳng rảnh rỗi mà tán dóc mấy chuyện tào lao với hắn. Nếu bắt buộc phải nói, vậy thì nói chuyện gì thực tế một chút, ví dụ như... "tiền"!
Đúng vậy, anh đang muốn lợi dụng thái độ nhún nhường và thỏa hiệp của Phùng Văn Tiệp, xem có thể bào thêm chút lợi ích nào từ đối phương cho dự án cải tạo và kết nối mạng lưới sông ngòi hay không.
Phùng Văn Tiệp thừa hiểu, chỉ dựa vào vài câu nói ngọt nhạt mà đòi đối phương quên đi xích mích trước kia, mở ra chương mới "chung sống hòa bình" thì đúng là hơi ảo tưởng.
Tên này đâu phải dạng dễ lừa, không xì ra chút lợi ích thiết thực thì chắc chắn là không xong chuyện.




