Về mặt lý thuyết, hai bên gần như ngang cấp, lại thuộc hai địa phương khác nhau, hắn chẳng việc gì phải chịu đựng cơn giận của Lương Duy Thạch. Thế nhưng xét trên thực tế, trước thái độ không chút nể nang của Lương Duy Thạch, hắn lại chẳng dám ho he nửa lời!
Ở một chừng mực nào đó, Trịnh Huy có thể hiểu được sự tức giận và bất mãn của Lương Duy Thạch. Đổi lại là hắn, nếu vừa trải qua tình cảnh thập tử nhất sinh, thoát chết trong gang tấc như thế, hắn cũng chẳng thể cho đơn vị thi công cây cầu này sắc mặt tốt đẹp gì.
Huống hồ, bối cảnh của Lương Duy Thạch sờ sờ ra đấy, sao có thể để một Chủ tịch Hội đồng quản trị Tập đoàn Công trình Đô thị "nhỏ nhoi" như hắn vào mắt chứ?
Trịnh Huy càng biết rõ, chuyện này nếu xử lý không khéo... Không, bất kể có xử lý êm xuôi hay không, cái ghế Chủ tịch Hội đồng quản trị của hắn cũng coi như đi đứt rồi.




