Ngoài việc tốn chút thời gian giải thích cái chuyện "lợn đâm vào cây hay người đâm vào lợn", những việc còn lại, Vương Nhuệ Phong chỉ nói dăm ba câu là đã rõ ràng rành mạch.
Đầu dây bên kia, Tưởng Tuệ Hân im lặng vài giây rồi cau mày hỏi: "Con nghĩ thế nào vậy? Chẳng lẽ con định trơ mắt nhìn cậu hai bị bắt, cứ thế khoanh tay đứng nhìn à?"
Vương Nhuệ Phong bình tĩnh hỏi ngược lại: "Nếu không thì con còn làm được gì nữa? Cướp người từ tay Lương Duy Thạch chắc?"
"Khoan bàn đến chuyện con có làm thế hay không, cứ cho là con làm đi, mẹ nghĩ kết quả sẽ ra sao?"




