Tần Tồn Vinh quay lại phòng khách, nhìn ánh mắt chờ đợi của con trai và con dâu, bất lực thở dài rồi nói: “Trịnh Năng Phong nói rồi, Lương Duy Thạch là người do Tiêu Thanh Hoa đích thân điều tới. Cho nên chuyện này không còn đường xoay xở nào nữa, chỉ có thể để nhà mình mau chóng đạt được thỏa thuận bồi thường với gia đình nạn nhân, tranh thủ cho Danh Kiệt một cơ hội được xử nhẹ hơn!”
Tần Bang và Phòng Diễm cùng sững người, một người thì như câm luôn, không nói nổi câu nào, người kia cũng chỉ đành nuốt ngược nỗi bất mãn và không cam lòng vào trong.
Còn nói được gì nữa?
Bây giờ có nói gì cũng vô ích.




