Ngay lúc Lạc Tồn Lương còn đang chìm trong do dự, sắc mặt thay đổi liên tục, gã bỗng nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên từ phòng khách.
Gã vội dùng khăn giấy lau tay, sải bước quay lại phòng khách, cầm điện thoại trên bàn trà lên nghe máy.
Người gọi cho gã không phải ai khác, chính là Cục trưởng Công an thành phố Khâu Văn Hóa.
Có lẽ hai trăm nghìn tệ mà vợ hắn mang về đã phát huy tác dụng, giọng điệu của Khâu cục trưởng rõ ràng nhiệt tình hơn hẳn ngày thường. Vừa mở miệng, hắn đã báo cho Lạc Tồn Lương một tin cực tốt.




