Reng reng reng... reng reng reng...
Tiếng chuông điện thoại bất ngờ vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Nghiêm Kế Thành. Ông nhìn màn hình hiển thị cuộc gọi, lập tức bắt máy.
“Tôi đồng ý ra nước ngoài lánh một thời gian, nhưng ông phải cố kéo thêm cho tôi hai ngày nữa. Tôi cần xử lý nốt mấy việc trong tay. Có như vậy thì dù Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật tỉnh có điều tra xuống, cũng sẽ không gây rắc rối lớn cho mọi người.”
Giọng nói lạnh tanh của Tiền Tự Lực vang lên từ đầu dây bên kia, khiến trái tim đang treo lơ lửng của Nghiêm Kế Thành cũng thả lỏng được đôi chút.




