Lời bổ sung của Tạ Thế Nguyên đã kịp thời kéo trái tim đang chìm dần xuống vực sâu không đáy của Tôn Quốc Diệu giật ngược trở lại.
Tôn Quốc Diệu thở phào một hơi dài. Chỉ trong một hai giây ngắn ngủi, lưng hắn đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Không phải hắn thiếu bản lĩnh, mà là hắn quá rõ một khi sự việc vỡ lở, kết cục chờ đợi mình sẽ thê thảm đến mức nào.
Có lẽ sẽ có người nói, biết có ngày hôm nay thì sao lúc trước còn làm, cứ đàng hoàng làm quan, trong sạch làm người thì tự nhiên chẳng phải nơm nớp lo sợ, đứng ngồi không yên như thế.




