Tiếng vỗ tay nhiệt liệt kéo dài không dứt. Nếu không nhờ Lương Duy Thạch giơ tay ép xuống, ra hiệu cho bà con cô bác thế là được rồi, làm quá cũng không hay, thì e là tràng pháo tay này vẫn còn kéo dài mãi.
Tôn Mỹ Vân và Đặng Vũ Hoa nhìn nhau, cả hai đều mỉm cười.
Đương nhiên, hai người chẳng hề thấy khó chịu vì chuyện "công cao lấn chủ". Thực tế, họ thừa hiểu uy tín của Lương Duy Thạch ở thành phố Hằng Dương cũng như mức độ yêu mến mà người dân địa phương dành cho hắn.
Nói sao nhỉ, đây là điều người ta xứng đáng nhận được.




